Dịch: Hoangtruc
Biên: Spring_Bird
Trời cao đất rộng, gió nhẹ mây bay.
Tại một lầu các nằm ở mặt bên của Linh Tiêu bảo điện, Ngọc Đế mặc long bào dựa vào lan can, nhìn quanh khắp Thiên cung tầng tầng lớp lớp lầu các, hứng gió khẽ vuốt râu dài.
Đôi mắt hạc lim dim.
- Bệ hạ.
Quyển Liêm đại tướng chậm rãi đi tới sau lưng Ngọc Đế, khom người chắp tay nói:
- Thiên Bồng Nguyên Soái đi qua cung Quảng Hàn, quần thần trên điện đã bắt đầu nhốn nháo. Có cần phái người qua đó thúc giục?
Ngọc Đế hít một hơi dài, ánh mắt ngừng lại trên bầu trời trong xanh, chậm rãi thở dài:
- Không cần giục, đợi đi, đợi hắn.
Một ngụm hơi dài được thở ra ngoài, ngưng tụ thành sương mù giữa Thiên cung lạnh như băng, chậm rãi phiêu tán.
- Vâng.
...
Cung Quảng Hàn, chính Thiên Bồng cũng không nhớ rõ đã bao nhiêu năm mình chưa tới đây rồi.
Không dám tới.
Cung điện trắng nhợt, hệt như cái ánh sáng mà nó phản chiếu xuống phàm trần, có một loại tuyệt vọng xuyên thấu vào trong lòng.
Bước chậm lại trên bậc thang vắng ngắt, có vài cung nữ đi ngang qua bèn khom mình hành lễ với y, lại không dám tới gần nửa bước.
Y đã là người sắp chết.
Có điều, nơi đầu cuối con đường này, tảng đá đè nặng trong lòng y ngàn năm rốt cuộc đã được buông bỏ. Y cảm thấy rất nhẹ nhõm.
Ven đường đi, y thưởng thức lấy cảnh quan trong cung Quảng Hàn. Tinh xảo, chạm khắc mỹ miều, hoa cỏ non nước như thơ như vẽ, nhìn vào mà mê mẩn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1149952/chuong-165.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.