Dịch: Hoangtruc
Biên: Spring_Bird
- Nghe nói nụ hoa trên cây nguyệt đã nở một cánh.
- Thế cũng tính là nở sao?
- Có lẽ cũng tính chứ. Trên Linh Tiêu bảo điện đã có chín mươi lăm vị tiên gia đăng đàn rồi.
- Không chỉ thế, nghe nói còn có ba mươi bảy vị tướng soái phòng thủ cũng tán thành.
- Không có ai nói giúp hắn hay sao?
- Không có.
- Vậy thì Thiên Bồng Nguyên Soái phải làm sao bây giờ?
- Không biết... Đoán chừng, coi như không chết thì cũng không thể giữ được vị trí nguyên soái rồi.
- Thật đáng tiếc!
Tiếng nghị luận lao xao.
Nơi hành lang gấp khúc, Nghê Thường đi ngang qua những tiên tử khác, như một cái xác không hồn.
- Tại sao phải ngốc như vậy? Tại sao phải ngốc như vậy...
Nàng đã lẩm bẩm câu này rất nhiều lần, nói nhiều như thể mê sảng đi.
Vươn tay, trong lòng bàn tay nàng có thêm một miếng ngọc thạch mộc mạc không chạm khắc bất kỳ hoa văn nào. Đó là thứ lần đầu tiên gặp mặt y tặng nàng.
Đã ngàn năm rồi, y không biết nàng vẫn luôn cất giữ.
Khi đó y vẫn chỉ là một tân binh trong quân ngũ nơi thế gian, còn nàng đã là một ca cơ tiếng tăm lừng lẫy. Sau khi hết một khúc hát, y chen vào hậu trường, đỏ mặt, khúm núm nói:
- Khúc hát của cô rất dễ nghe. Đây là... bảo vật gia truyền của ta. Ta chỉ có cái này, tặng cho cô, coi như là tín vật đính ước.
Y nói muốn lập công để được khen thưởng, rồi lấy nàng.
Tất cả mọi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1149951/chuong-164.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.