Dịch: Hoangtruc
Biên: Spring_Bird
Tiềm Tâm điện có phong cách cổ xưa. Ánh nắng sớm mai len theo khe cửa chiếu vào phòng, để lại từng vệt nắng trong ngần trên sàn nhà cũng cổ xưa không kém.
Sâu trong đại điện, Tu Bồ Đề đang ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, tay vẫn tỉ mỉ khắc khắc lên mảnh gỗ màu đen.
- Thế nào? Đã muốn trở về quán rồi à?
Ông tùy ý hỏi một câu.
Thanh Phong Tử ngồi một bên khẽ gật đầu, đáp:
- Đi ngao du nhiều năm, quả thật có chút mệt mỏi. Có lẽ con đã già rồi. Gần đây đều nằm mơ về khoảng thời gian ở trong quán trước kia, lòng có chút thấp thỏm nhớ mong, bèn trở về. Kính xin sư phụ ân chuẩn.
Tu Bồ Đề khẽ cười, dao khắc trong tay vẫn di chuyển liên tục. Mảnh gỗ màu đen bị đổi sang một góc độ khác, hắt sáng lập lòe. Ông nhẹ nhàng thổi mảnh vụn gỗ phía trên, rồi lại cúi đầu tiếp tục khắc gọt, chậm rãi nói:
- Có gì chuẩn với không chuẩn, con chẳng qua là đi du ngoạn, không phải bị ta trục xuất sư môn. Chẳng qua là chỉ sợ lý do trở về lại không phải là nhớ mong.
Dứt lời, ông liếc nhìn Thanh Phong Tử đầy thâm ý.
Thanh Phong Tử khẽ há hốc mồm, rồi lại không nói gì, chỉ cúi đầu xuống trầm mặc.
Không lâu sau, Vu Nghĩa đã cùng Phong Linh bước chân vào đại điện.
Vừa thấy Thanh Phong Tử, khuôn mặt nhỏ nhắn của Phong Linh lập tức tái nhợt, quay người muốn chạy, nhưng lại bị Vu Nghĩa đưa tay nắm lại, túm đến trước mặt sư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1149836/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.