Dịch: Hoangtruc
Biên: Spring_Bird
Ánh mặt trời sáng rực rỡ trải dài trên mặt đất, tươi tắn như tâm tình của Phong Linh lúc này.
Phong Linh bước đi trên con đường cổ xưa phủ đầy lá rụng, xuyên qua từng nhánh lá cây tỏa bóng lên người cô bé, một đường vừa đi vừa lau nước mắt, nhưng là một đường cười.
Đạo đồ trên đường có chút khó hiểu nhìn Phong Linh chằm chằm, ánh mắt nghi hoặc khiến Phong Linh có chút thẹn thùng, mặt đỏ rần, không khỏi bước nhanh hơn, rồi lại càng cười vui vẻ hơn.
Lúc này sương mù trong lòng cô bé đã bị quét sạch sẽ, rốt cuộc đã không còn gì lo lắng nữa.
Khỉ đá không gây loạn với các sư thúc nữa, chuyện mình nuốt Khoát Linh đan vào cũng theo đó bay mất.
Cái thế giới này, dường như đầy tươi đẹp.
Trong lòng cô bé rất vui sướng.
Phong Linh đẩy cửa phòng khỉ đá ra, ngọt ngào nhìn chằm chằm vào khỉ đá. Vẻ mặt của Phong Linh hiện giờ không khỏi khiến khỉ đá nghĩ rằng vừa cô bé nhặt được bảo bối gì trên đường rồi. Hắn nhìn kỹ, lại phát hiện mắt cô còn vệt nước.
- Sáng nay Vu Nghĩa tới tìm ngươi rồi hả?
Khỉ đá hỏi.
- Ừ.
Phong Linh gật gật đầu đáp:
- Sư tổ gọi ta qua.
- Lão đầu tử...
Khỉ đá khẽ nheo mắt lại, hồ nghi mà hỏi thăm:
- Mắng ngươi?
Phong Linh lắc đầu:
- Ha ha, không có, sư tổ không mắng ta.
- Vậy ngươi khóc cái gì? A, không. Ta nên hỏi ngươi cười cái gì?
Khỉ đá chạy tới trước mặt Phong Linh, nhích sát tới nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1149837/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.