Dịch: Hoangtruc
Biên: Spring_Bird
Đối với vấn đề này của khỉ đá, Lăng Vân Tử suy tư hồi lâu, thả hạt dưa ra khỏi tay, thở dài thật dài, rồi cúi đầu xuống, mới đáp:
- Không như Hành giả đạo, Ngộ giả đạo tu hành không chỉ có một đường mà là bảy mươi hai đường nhánh. Có cả luyện đan, luyện khí, thậm chí cả thuật phòng the... Mỗi một người tu Ngộ giả đạo đều có sở trường riêng. Mà trong này, thuật suy diễn là pháp môn bắt buộc đối với người tu Ngộ giả đạo. Khác với Hành giả đạo, tu Ngộ giả đạo quan trọng nhất không phải là tư chất mà là thời gian, tiếp theo là ngộ tính.
Khẽ ngừng lại một chút, thấy khỉ đá chăm chú lắng nghe, Lăng Vân Tử nói tiếp:
- Mỗi một lần tu hành là mấy trăm năm. Mạng không đủ dài, tư chất ngộ tính dù tốt đến mấy cũng chỉ như lấy giỏ trẻ múc nước, là công dã tràng mà thôi. Nghe nói năm đó tư chất đại sư huynh không chút thu hút nào, chỉ vì sư phụ lấy được cây bàn đào trên Thiên Đình mà giờ huynh ấy mới thành Địa tiên nhất đẳng.
- Dù dùng cách gì, có thể giữ được tính mạng, kéo dài tuổi thọ, sống sót, mỗi cái đều là điều trọng yếu của người tu Ngộ giả đạo. Cho nên mỗi người theo Ngộ giả đạo đều gắng tìm cách suy diễn tìm lợi tránh hại. Chỉ cần có thể thắng được thời gian, hết thảy đều có là gì.
Khỉ đá bất đắc dĩ lắc đầu, cười nhàn nhạt:
- So ra ta thấy thích Đan Đồng Tử hơn. Thích thì nổi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1149835/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.