Dịch: Hoangtruc
Biên: Spring_Bird
Chỉ thấy nam tử cung kính khom người chắp tay:
- Lăng Vân huynh, Dương Tiễn thay xá muội bồi tội rồi. Xá muội không hiểu chuyện, kính xin đừng để bụng.
- Đừng đừng!
Lăng Vân Tử vội vàng đỡ lấy cánh tay Dương Tiễn, lại quay đầu nhìn thoáng qua gian nhà gỗ nhỏ của Dương Thiền.
Qua khe cửa sổ, có thể thấy Dương Thiền vừa mới đốt ngọn đèn lên.
Lăng Vân Tử mấp máy miệng, nhẹ giọng cười nói:
- Không có gì, ta là người ha ha hi hi quen rồi, cũng do bình thường ta không quá đứng đắn. Không quản chuyện của nàng ta nữa, không quản nữa.
- Từ nhỏ xá muội đã không còn cha mẹ, người là làm ca ca ta đây lại quá mức cưng chiều, nuôi thành cái tính cách này rồi. Đều là Dương Tiễn sai, kính xin Lăng Vân huynh chớ so đo.
Dứt lời Dương Tiễn chuẩn bị khom người chắp tay, lại bị Lăng Vân Tử ngăn lại.
- Đừng như vậy, cứ nghiêm trang thế này, ta sợ ta không dám làm bằng hữu nổi nữa đây này.
Lăng Vân Tử vỗ vỗ vai của Dương Tiễn, rồi đi đến băng ghế đá cách đó không xa.
Dương Tiễn cũng chậm rãi cùng tới, hai người ngồi trên mặt ghế.
Lăng Vân Tử liếc nhìn gương mặt như phủ một tầng băng sương vạn năm của Dương Tiễn, hỏi:
- Cũng biết rồi hả?
- Ừ.
Dương Tiễn khẽ gật đầu.
- Xá muội đến nơi này, ta một mực phái Ngạo Thiên ưng đi theo nên có biết chuyện. Biết là biết rõ, chẳng qua phát hiện thì đã muộn rồi. Dù sao... Bàn về dược lý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-bat-hau/1149834/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.