Mọi việc đã sáng tỏ, bữa cơm cũng vui vẻ hẳn lên, tài nghệ của Tôn Thi Lam khiến Hà Tích Phượng khen không dứt miệng. Vấn đề ngôi thứ cũng trở nên phức tạp, cuối cùng vẫn quyết định Diệp Phong vẫn sẽ gọi là chị Phượng, dù sao tuổi hai người cũng không chênh nhau là mấy, gọi là cô mọi người đều cảm giác không được tự nhiên.
Phụ nữ với nhau nếu như không có ghen ghét, thì quen biết nhau quả thật là nhanh. Làm giám đốc của Hương Tạ Hiên, cả ngày đi lại với chị em phụ nữ, Hà Tích Phượng tất nhiên cũng không gặp khó khăn gì với Tôn Thi Lam. Cuối cùng cô còn đưa thẻ bạch kim của câu lạc bộ cho Tôn Thi Lam.
Đã tối rồi, bên ngoài trời đen kịt, tất nhiên không thể để cho một cô gái một mình về nhà, sau khi cùng cha mẹ chào hỏi xong, Diệp Phong cùng Hà Tích Phượng rời khỏi nhà. Ánh đèn BMW lóe sáng, nhưng mà trong xe lại tối vô cùng. Đợi xe chạy ổn định rồi, Hà Tích Phượng mới thở dài nói:"Diệp Phong, cậu có phải đã sớm biết thân phận của tôi rồi không, bởi vì tôi là em của Kiến Quốc nên cậu mới đến Hương Tạ Hiên?"
Tuy trên mặt đang mỉm cười, lúc ăn cơm cũng không hỏi nhiều, có lẽ trí thông minh của cô vẫn liên tưởng đến quá nhiều thứ rồi, đến ngay cả chuyện kiếm một cuộc sống bình thản của một cậu thanh niên, cũng sinh hoài nghi.
"Thật ra trước khi đến tôi không biết chị chính là em gái của chú Hà." Diệp Phong liếc mắt sang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-xuat-ngu/3140983/chuong-184.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.