Chính Thiên có chút bất mãn nói:"Sao lại loạn lên thế này . Diệp Tồn Chí, tôi tự nhận là không có phúc làm thông gia với ông, cho nên trước khi nói hãy suy ngẫm cho kĩ.!"
Từng gặp mặt một lần, Diệp Phong nhận ra vị này chính là cha của Đoạn Băng nhưng mà vẫn chưa biết hắn là nhân vật quan trọng mà cha nói tới,lúc này hắn lễ phép lên tiếng chào hỏi, đương nhiên không thể gọi là cha vợ, nghĩ lại trận chiến với Bạo Long khiến hắn kinh hãi, hơn nữa cha hắn nói chuyện rất thoải mái, nhìn phản ứng của đối phương chắc cũng biết cha hắn đang nói đùa.
Diệp Tồn Chí mặt không đỏ, tim không đập loạn lên nữa, không chút xấu hổ, bình tâm nói:"Lão Đoàn, không cần phải quá tức giận như vậy. Có thành thông gia hay không không phải do ông quyết mà phải xem bọn chúng thế nào? Chờ Băng Băng xuất viện, cho bọn chúng ở chung với nhau, nói không chừng lại có chuyện mừng!"
Đoạn Chính Thiên không cho là đúng, hừ một tiếng, không thèm để ý đến ông ta nữa mà xoay người nhìn cậu thanh niên nói:"Diệp Phong, đây là lần thứ hai chúng gặp mặt phải vậy không?" So với Diệp Tồn Chí, hắn cảm thấy con trai hắn bình tĩnh hơn, biểu hiện lần trước cùng Hà Tích Phượng đến và bây giờ cũng vẫn như vậy, ngoài miệng tuy phản bác ý kiến của ông bạn, nhưng trong lòng cũng chờ mong, con gái thực sự trưởng thành, cũng phải tìm một nơi tương xứng thì ông mới yên lòng, hơn nữa, ông rất tin tưởng gen di truyền, rồng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-xuat-ngu/3140984/chuong-185.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.