Edit: Hắc Phượng Hoàng
Đợi thang máy vận chuyển ngọc thạch tới tầng 5, Mạc Tử Hàm mới đi vào phòng Mạc Quân Nghĩa và Thẩm Đồng Vân.
Vừa ngồi xuống sô pha, Mạc Tử Hàm thản nhiên nói, “Cháu không muốn tham dự vào chuyện của bác, càng không hi vọng có liên lụy gì về việc này.”
Mạc Quân Nghĩa và Thẩm Đồng Vân liếc nhau, người trước do dự một chút mới mở miệng hỏi, “Tử Hàm à, cháu có thể nói cho bác ba biết không, thân thủ của cháu là học từ người nào vậy?”
Tuy rằng trước kia Mạc Tử Hàm từng nói với ông, không hy vọng bọn họ tiếp tục hỏi vấn đề này nữa, ông cũng đã hứa, nhưng hiện tại, ông rất muốn biết đáp án.
Mạc Tử Hàm chỉ lẳng lặng nhìn ông, mà không trả lời câu hỏi.
“Quên đi, chúng ta đừng làm Tử Hàm khó xử.” Thẩm Đồng Vân mỉm cười, “Dù sao thì thị trưởng Bạch đại khái đã có biện pháp giải quyết rồi.”
Mạc Quân Nghĩa gật đầu, “Bằng không cũng sẽ không cho chúng ta đến núi Tượng Dương giải sầu.”
“Là thị trưởng Bạch bảo các người đến núi Tượng Dương giải sầu?” Mạc Tử Hàm bỗng nhiên mở miệng hỏi.
“Ừm, ý của thị trưởng Bạch là hy vọng chúng ta đến núi Tượng Dương tránh đầu sóng ngọn gió, hai ngày này hắn sẽ tập trung giải quyết chuyện Hoàng Bột Nam.” Mạc Quân Nghĩa gật đầu đáp.
“Vì sao là núi Tượng Dương? Rõ ràng có rất nhiều nơi để đi.” Mạc Tử Hàm dựa vào về phía sau, mắt mang ý cười hỏi.
Thẩm Đồng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-trong-sinh-o-truong-hoc/2909992/quyen-2-chuong-5-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.