Mà năm đó Vương Phượng Anh một lòng một dạ coi trọng người đàn ông biết ăn nói này, cho nên nói, phụ nữ thật là thính giác động vật, vài câu ngon ngọt, xử sự không giống với người bên ngoài, dễ dàng bị lừa đến tay.
Sau đó xảy ra một loạt chuyện, Vương Phượng Anh đoạn tuyệt quan hệ với người nhà, đi theo Mạc Quân Bảo trở về Lan Thành nho nhỏ, sống cuộc sống ác mộng. Hai mươi năm trôi qua, bà đã quen cuộc sống như vậy, nếu cho bà đi sống cuộc sống phú quý, bà ngược lại còn không thích ứng.
Cho nên hắn thường xuyên nói mình là thân thể tiểu thư mệnh nha hoàn, mệnh tiện.
Mạc Quân Bảo nghe vậy dựng ánh mắt lên, thấy lòng tự trọng bị nhục, “Tôi biết Vương gia các người đều xem thường tôi! Trâu bò cái gì, không phải là làm quan sao, ai mà không biết làm quan? Ông đây còn ngồi ăn cơm với thị trưởng đấy!”
Vương Phượng Anh tức giận đến nói không ra lời, trước mặt người đàn ông này bà có thể chịu đựng được đến này, ngoại trừ có đứa con gái của hai người, còn có chính là Mạc Quân Bảo không phải hạng người đại gian đại ác, thậm chí còn đơn thuần đến mức người ta không thể hiểu nổi.
Có đôi khi nói chuyện, rõ ràng làm cho người ta tức giận đến ngứa răng, hoặc như là một đứa con nít, làm cho người ta không hận nổi.
Nhưng hắn tâm nhãn nhiều lắm, khôn khéo không đúng chỗ, chuyện gì cũng nghĩ tới chỗ oai, thường xuyên làm Vương Phượng Anh tức giận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-trong-sinh-o-truong-hoc/2909990/quyen-2-chuong-4-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.