“Chuyện hôm nay chấm dứt ở đây thôi.” Mạc Quân Nghĩa vẫn đứng ở trong sân không mở miệng nói chuyện, lúc này lại nói.
“Chú ba?” Lão nhị Mạc Quân Hoa kinh ngạc trừng to mắt, Mạc Quân Nghĩa có ý tứ gì? Bảo bọn họ cứ như vậy quên đi ư?
“Chuyện này, hôm nay đến đây chấm dứt! Ở trước mặt mẹ tranh cãi thành như vậy giống cái gì!” Mạc Quân Nghĩa nhăn mặt nhíu mày, hai tay đút trong túi quần âu phục, ánh mắt phức tạp quan sát Mạc Tử Hàm vài lần, lại mở miệng nói, “Ngày mai chính là mười lăm tháng tám, nhà này còn muốn đoàn tụ không! Chuyện ghế dựa ngày mai nói trên bàn cơm.”
Vợ Mạc Quân Nghĩa là Thẩm Đồng Vân cũng nhẹ nhàng gật đầu, nhìn Mạc Tử Hàm ngồi ở trên ghế, lạnh nhạt nói, “Sắp quá tiết rồi, nháo thành như vậy xác thực khó coi. Có cái gì muốn nói thì sáng mai ngồi ở trên bàn cơm rộng mở tán gẫu, nhưng tôi có lời nói trước, ai ở trên bàn cơm nháo ra cái gì không thoải mái, đừng trách tôi không nể mặt.”
Mạc Tử Hàm nâng mắt nhìn về phía Thẩm Đồng Vân, Thẩm Đồng Vân này làm cho cô có cảm giác có chút phong phạm của chị cả.
Mạc Quân Hoa tựa hồ rất kiêng kị Mạc Quân Nghĩa, nghe lời ấy đành phải mặt nhăn mày nhíu không nói nữa, nhìn về phía Mạc Quân Cường.
Người đó giờ phút này cười ha ha đỡ Vương Diễm nói, “Chuyện này thật là chúng ta quá sốt ruột rồi, tôi xem như vậy đi, Quân Bảo cũng cẩn thận ngẫm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-trong-sinh-o-truong-hoc/2909909/quyen-1-chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.