Giờ phút này không khí trong viện hiển nhiên có chút khẩn trương, Vương Phượng Anh tức giận đến sắc mặt trắng bệch đứng ở cửa phòng, Mạc Quân Bảo sắc mặt khó coi ngồi ở một bên, tổng cộng có hai chiếc ghế, trừ Mạc Quân Bảo và cụ lão kia ngồi, còn lại mọi người đều đứng.
Về phần bốn chiếc ngày thường hay lấy ra cho đủ ghế ngồi kia, giờ phút này bị thỏa đáng thu ở trong phòng Mạc Quân Bảo.
Mạc Tử Hàm đi vào sân, nhất thời khiến cho mọi người chú ý.
Mạc Đoan sắc mặt không tốt cười nhạo nói, “Cô ngốc Mạc gia đã trở lại.”
Lão đại Mạc Quân Cường nghe vậy trừng mắt nhìn con một cái, “Nói hươu nói vượn! Miệng không có cửa à, đó là em gái mày!”
“Con không có em gái ngu như vậy.” Mạc Đoan hai tay đút vào túi quần lùi sang bên cạnh mấy bước, sợ lão ba giận dữ đánh mình.
Mạc Quân Cường bất đắc dĩ trừng mắt nhìn vợ mình Vương Diễm một cái, người sau chống thắt lưng cười lạnh nói, “Anh quát con cái gì? Có năng lực thì nói lão tứ đi! Nhà chúng ta sành ăn phụng dưỡng mẹ già, kết quả có thứ tốt đều cho nhà lão tứ chiếm!”
“Chị dâu cũng không thể nói như vậy! Năm đó nhà các người nhận phụng dưỡng ba mẹ, ba trước khi đi nhà cửa để lại hết cho các người, nếu không lão đại có thể làm buôn bán sao? Nói chuyện phải có lương tâm chứ, sao mà cái gì các ngươi cũng nhớ thương vậy?” Mạc Quân Bảo dựng thẳng ánh mắt lên,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-trong-sinh-o-truong-hoc/2909907/quyen-1-chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.