Editor: Hazakura
Lệnh Ngạn bừng tỉnh lúc nửa đêm.
Anh không biết vì sao mình lại mơ thấy chuyện một năm về trước.
Anh mơ về lúc mới quen Trịnh Thù, mơ về Phương Sách, mơ về lần cơ hội duy nhất anh có thể rời đi căn cứ.
Không biết phải do cơ chế tự bảo hộ hay không, cảnh trong mơ dừng lại ở ngày đó Trịnh Thù bắt đầu cầm tù anh. Còn hồi ức sau đó lúc Lệnh Ngạn phẫn nộ, tuyệt vọng, cuồng loạn, cầu xin, thậm chí quỳ gối trước mặt Trịnh Thù khóc thút thít đều đã trở nên mơ hồ không rõ, dáng vẻ Trịnh Thù trầm mặc lẫn thô bạo cũng hóa thành sương đen.
Căn cứ rất an tĩnh, anh nhìn sắc trời mờ mờ bên ngoài cửa sổ, nghe thấy tiếng hít thở đều đặn nặng nề của Trịnh Thù phía sau anh.
Cánh tay hắn vòng eo anh, ôm thật chặt, cứ như Lệnh Ngạn là món đồ chơi hắn phải nắm chặt trong lòng bàn tay.
Cằm hắn dán sau cổ anh, hơi thở nong nóng phả lên da phát ngứa.
Lệnh Ngạn thoáng cúi thấp đầu về phía trước, muốn tránh khỏi tiếp xúc da thịt với hắn. Có điều độ ấm vừa rời đi trong nháy mắt, Trịnh Thù tỉnh giấc.
Tiếng hít thở của hắn nhỏ dần, thốt lên âm thanh trầm thấp ngái ngủ.
"Dậy sớm thế?"
Lệnh Ngạn vẫn nhìn bên ngoài, thờ ơ đáp.
"Ngủ không được."
Từ khi vào căn cứ, giấc ngủ anh ngày càng nông, bởi vì lúc trước làm dạ oanh phải đón tiếp khách hàng nửa đêm xông đến, mệt đến mấy cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/da-oanh/3403750/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.