🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Nói chung việc học và tập văn nghệ trên trường đã chiếm hầu hết thời gian của tôi, đến trưa tôi lại bận đi làm thêm ở quán cà phê nên người đàn ông tên bác Danh ấy dường như không còn xuất hiện trong trí nhớ của tôi.



Sau chuỗi ngày tập luyện vất vả, cuối cùng cũng đến đêm hội văn nghệ, có lẽ đây là lần tập văn nghệ ám ảnh nhất lịch sử nhân loại, khi mà lớp 12 Lý chúng tôi đã trải qua bao nhiêu sóng gió mới tiếp tục được diễn tấu khúc Tự Tâm và Hương Đất Việt.



Hai hôm diễn chính thức, chúng tôi đều mặc cổ phục Việt Nam, một trang phục truyền thống, với cổ đứng cài cúc bên phải, tà áo chắp từ năm mảnh vải, tay dài và thụng. Tôi thực sự rất thích loại áo này, vừa đề cao lịch sử, vừa mang lại cảm giác hoài cổ.



Đội văn nghệ gồm 10 nam, 10 nữ. Trong đó, 3 nam, 3 nữ ở hàng trung tâm được ăn diện và trang điểm nổi bật để thu hút sự chú ý từ ban giám khảo và khán giả.



Tôi cũng nằm trong số đó, mái tóc dài vấn sau gáy bằng một cây trâm sừng hoa sen, đầu đội mấn cùng màu áo tấc, đeo hoa tai và chuỗi vòng cổ ngọc trai. Bình thường tôi đều để mặt mộc, lúc nào cũng chỉ xuất hiện với bộ đồng phục trường chuyên, áo sơ mi trắng, quần tây đen và mái tóc buộc đuôi ngựa hoặc tết đuôi tóc. Song bây giờ tôi lại khác hoàn toàn, "hoa lài cắm bãi cứt trâu" hóa thành "đóa hoa sen không nhiễm bụi trần" chăng?

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/da-chanh-tuyet/3595195/chuong-36.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Đá Chanh Tuyết
Chương 36: Hai nàng công chúa bong bóng
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.