Vì phải xoay sở nhiều chuyện cùng một lúc, tôi đã không thể chống chịu trước cơn buồn ngủ, ngủ quên từ lúc lũ bạn hăng hái bàn chuyện đi ăn chè khúc bạch. Không biết có phải do quá mệt mỏi nên sinh ra ảo giác không, nhưng chất giọng trầm ấm giống như chứa đựng cả một dải ngân hà tâm tư cứ văng vẳng bên tai tôi. Lẽ nào bị bóng đè sao? Cơ mà con ma này tồi thật, không thấy tôi hao mòn tinh thần đến nỗi quầng thâm mắt hiện rõ à?
Dẫu vậy, tôi lại không mấy khó chịu, bởi vì hương thơm ấm nóng quen thuộc khiến lòng tôi thanh thản hơn rất nhiều. Bàn tay to lớn vuốt nhẹ tóc mái và đôi gò má gầy, mi mắt tôi được chạm nhẹ bằng một thứ gì đó rất mềm mại. Có phải là nụ hôn hoàng tử dành cho công chúa trong các bộ phim cổ tích không nhỉ? Nếu thế thì đây không phải ác mộng, nó tựa một giấc mơ ngọt ngào thuở bé, một giấc mơ mà tôi hóa thân thành nàng công chúa hạnh phúc nhất thế gian...
Tôi cựa quậy toàn thân, choàng mở mắt. Suýt nữa thì tôi chết sững ngay tại chỗ, khuôn mặt điển trai khiến gái đổ đứ đừ của Trịnh Hữu Huy Anh hiện ra mồn một dưới ánh trăng rằm. Tôi giật bắn mình, hốt hoảng nói:
- Mày vừa làm gì tao đấy?
Huy Anh ngồi xổm bên cạnh tôi, thái độ cực kì ung dung, giống như thể tất cả những chuyện vừa rồi chỉ là một cơn mơ điên rồ.
- Mày mớ ngủ hả? Tao có làm gì mày đâu.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/da-chanh-tuyet/3595194/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.