🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Tôi cứ ngỡ chuyện về con của kẻ tự vẫn sẽ diễn ra như năm cấp hai, nhưng không, những lời đồn ấy thoáng qua như thể chưa từng có việc gì. Tôi vẫn yên ổn tập trung vào ôn thi giữa kì.



Chỉ có một điều khúc mắc là tôi và Huy Anh đã giận nhau được gần một tuần.



Thật sự đấy, đáng lẽ ra tôi phải là người giận nhiều hơn chứ, tại sao bây giờ lại biến thành Huy Anh là người khơi mào chiến tranh?



Rốt cuộc tại sao Huy Anh phải hối hận khi làm bạn với tôi? Tôi trân trọng tình bạn này đến mức bốn từ Trịnh Hữu Huy Anh đã hằn sâu trong trái tim tôi, nó trở thành một người mà tôi thề sẽ không để đánh mất.



Vẫn nhớ khoảng thời gian hai năm cuối ở trung học cơ sở, tôi gần như rơi vào trạng thái tận cùng của tiêu cực. Dòng suy nghĩ bi quan dường như biến thành gốc rễ bám chặt trong não tôi. Mỗi lần nghĩ đến cái chết, tôi sẽ rạch tay, nhưng không bao giờ chọn các mạch máu chính để rạch. Có lẽ vì tôi không muốn mình hưởng dương quá sớm chăng?



Tôi cũng không thích cổ tay mình chằng chịt vết thương, từ vết rạch đã tróc vẩy cho đến các đường kẻ ngang rỉ máu nằm chồng chất lên nhau. Cơ mà khi rạch tay, tôi có thể cảm nhận được mình đang sống, dòng máu đỏ tươi ứa ra hệt như một dòng nhựa chảy từ cây xương rồng ở chốn sa mạc. Chính những lúc ấy, việc tự ngược đãi bản thân khiến tôi giải tỏa được áp bức trong lòng,

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/da-chanh-tuyet/3595178/chuong-19.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Đá Chanh Tuyết
Chương 19: Đom đóm
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.