🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

- Quanh năm tôi không ở nhà, hôm đột xuất trở về cũng không phát hiện dấu vết gì. Tôi nghĩ liệu có có phải nó từng nhận một số tiền lớn của Tống gia rồi giấu đi.

- Tống Nghi Xuân hại nó thê thảm như vậy, nó giữ tiền bồi thường này cho mình cũng là chuyện bình thường nên tôi không truy cứu. Nhưng vợ tôi lại không vui, thường xuyên chỉ cây dâu mắng cây hòe. Có một lần nói ghê quá, nó gào lên với vợ tôi là chúng tôi mắt chó không biết nhìn người, cẩn thận sau này hối hận gì đó. Rồi vợ tôi mắng lại thì nó chỉ cười khẩy bỏ qua.

- Đến khi Di Quý xuất giá, hình như nó không muốn chuẩn bị của hồi môn cho con bé. Tôi bảo thì nó còn quay sang hậm hực với tôi.

- Vợ tôi tức quá, dẫn theo người hầu vào phòng lục soát.

- Hai người đánh nhau cũng vì chuyện này.

- Ngoại trừ đồ dùng hàng ngày, vợ tôi tìm thấy mười mấy lượng bạc vụn và ba trăm lượng ngân phiếu.

- Cuối cùng nó cũng chịu thêm mấy món trang sức mạ vàng cho Di Quý làm của hồi môn.

- Những thứ khác đều do tôi đặt mua, tốn mất một năm tiền công lận.

- Vì chuyện này, cho tới hôm nay vợ tôi vẫn còn trách tôi lúc nào cũng bảo vệ nó.

- Nhưng đó là muội muội tôi, tôi biết làm thế nào đây!

- Tôi nghĩ nhất định nó có chỗ dựa nên mới như vậy.

Lê Lượng liếc Tống Mặc rồi nói tiếp:

- Nghe nói nhị gia phủ Anh Quốc Công và Di Quý sinh cùng

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-trong-tu/1040835/chuong-406.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Cửu Trọng Tử
Chương 406: Trợn mắt
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.