Trần Gia không biết nói gì hơn.
Chuyện gì cũng thích đổ lỗi cho người khác bảo sao tên Lê Lượng này mãi chỉ là kẻ vô tích sự.
Hắn im lặng nhìn Lê Lượng.
Còn Tống Mặc đã chẳng buồn hỏi tới chuyện trong nhà y:
- Di Quý là con của ai?
Lê Lượng nghe vậy lập tức ngẩng đầu, trừng mắt không tin nhìn Tống Mặc:
- Đương nhiên là con nhà Tống gia các người!
Rồi y chợt nhớ ra điều gì đó, vội vàng nói:
- Chắc là tên hèn hạ vô sỉ Tống Nghi Xuân kia bảo Điệu Nương chết rồi đúng không? Năm đó, Lão Quốc Công dẫn người tới ép Điệu Nương uống thuốc phá thai. Điệu Nương chảy quá
nhiều máu nên đã ngất đi. Nhưng ông trời có mắt, Lão Quốc Công chỉ dẫn theo mấy nam nhân thô thiển. Đám người đó biết Điệu Nương từng hầu hạ tên súc sinh Tống Nghi Xuân thì không dám nhìn nhiều, chưa kiểm tra hơi thở đã lui ra ngoài. Mẫu thân tôi không ăn không ngủ chăm sóc Điệu Nương hơn nửa tháng, nhân sâm, tổ yến đều không tiếc tiền chữa trị cho nó, cuối cùng mới bảo vệ được một mạng. Chúng tôi sợ các người lại tìm đến nên lập tức bán nhà tổ và nói dối rằng muội muội tôi chết vì bạo bệnh. Hơn nữa, có một đạo sĩ nói dương khí ở kinh thành quá nặng sẽ khiến Điệu Nương nhanh mất mạng. Thế nên chúng tôi quyết định chuyển đến điền trang Bình Uyên của người thân ở tạm. Điều dưỡng thêm hai năm, Điệu Nương mới có thể xuống đất.
- Ai ngờ Tống Nghi Xuân lại tìm tới.
- Tội nghiệp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-trong-tu/1040834/chuong-405.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.