Mặt trời đỏ rực trên cao chiếu xuống nền gạch xanh ngọc, phản ra ánh sáng chói lóa nhưng vẫn không sánh bằng đôi mắt của thiếu niên kia
Lê Lượng đứng một mình giữa sân. Y nhìn xung quanh thấy hộ vệ khắp nơi thì càng bất an nhưng chưa bao giờ tỉnh táo hơn lúc này.
- Ngươi, ngươi là người Tống gia?
Mặc cho cái nóng bức của trưa hè, mặt y vẫn trắng bệch.
- Là Thế tử Anh Quốc Công? Hay là......nhị gia?
Tống Hàn?
Tại sao y có thể nghĩ mình là Tống Hàn chứ?
Tống Mặc càng lạnh tâm hơn.
- Khác gì sao?
Hắn chắp tay sau lưng, từ trên cao nhìn xuống người đang run rẩy vì sợ hãi ở giữa sân.
- Nếu là Tống Hàn thì sẽ khác gì?
Lê Lượng thấy sự kinh thường trong mắt Tống Mặc thì chuyện cũ nhiều năm trước lại ùn ùn tái hiện trong đầu. Tủi nhục đã nén sâu trong lòng lập tức bạo phát như núi lửa phun trào.
- Di Quý đâu? Là các ngươi bắt cóc con bé hôm tết Nguyên Tiêu phải không?
Tay nắm lại thành quyền. Y nhìn chằm chằm Tống Mặc, hai mắt vằn lên tia máu.
- Ban đầu các ngươi ném con bé như ném rác cho chúng ta mà...... Sao? Đột nhiên nhớ ra có đứa con gái lưu lạc bên ngoài, muốn nhận về rồi tìm ma ma dạy dỗ quy củ để liên hôn giúp Tống gia các ngươi chứ gì! Ta khinh! Di Quý họ Lê, không liên quan gì đến Tống gia hết. Các người đừng mơ hại con bé! Bây giờ không phải mười lăm năm trước, tên súc sinh Tống Nghi Xuân làm chủ nhà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-trong-tu/1040833/chuong-404.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.