Cảnh trước mắt Đậu Chiêu đã nhòe ướt.
- Không phải ca ca muội đã tìm đến đây rồi ư?
Nàng vội lau khóe mắt, cười nói:
- Muội không chỉ là con gái Tống gia mà còn là đích trưởng nữ phủ Anh Quốc Công, là muội muội ruột cùng một mẹ sinh với Thế tử gia. Tuy mẹ ruột muội đã bệnh nặng qua đời nhưng bà ấy biết ca ca muội tìm được muội thì sẽ rất vui mừng đó!
Mặc dù bây giờ chưa có chứng cớ xác thực, nhưng chỉ bằng lời nói và hành động của Tống Mặc ở kiếp trước, Đậu Chiêu đã có thể khẳng định Di Quý chính là con gái ruột của Tưởng phu nhân.
Nàng lại nói:
- Chắc là trong phủ Anh Quốc Công còn giữ tranh vẽ Tường phu nhân. Khi nào về phủ, ta sẽ bảo ca ca muội tìm xem.
Giống như mọi đứa trẻ bị cha mẹ làm tổn thương, Di Quý cũng từng tưởng tượng rằng mình không phải do cha mẹ sinh ra. Nhưng đến khi ai đó nói cho nàng biết cha mẹ ruột của nàng thật sự là người khác thì nàng vẫn vô cùng khiếp sợ.
Nàng cúi đầu, ngập ngừng hỏi:
- Vì sao mọi người không tới tìm muội sớm hơn? Mẹ ruột của muội qua đời lúc nào? Bà ấy dặn ca ca tìm muội ư?
Giọng Di Quý dần trở nên nghẹn ngào.
Đậu Chiêu đã không kìm nổi nước mắt.
- Đương nhiên là sự thật!
Nàng cầm tay Di Quý.
- Mẹ ruột của muội chính là mẹ chồng của ta. Chẳng lẽ ta lại lừa muội? Chuyện này rất phức tạp, tạm thời chưa thể kể hết được. Đợi trở về phủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-trong-tu/1040836/chuong-407.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.