Đậu Chiêu sững sờ, hơi có cảm giác tự cho là thông minh – Kỷ Vịnh này là loại người gì, lợi dụng sự thương hạicủa người ta ư? Một khắc im ắng chỉ nhằm tạo ra tiếng động càng lớn hơnthôi.“Đã vậy thì huynh cứ từ từ tính cho xong đi nha.” Nàng quay đầu bỏ đi, “Muội bận việc, đi trước đây.”
“Này này!” Kỷ Vịnh kéo tay áo giữ nànglại, “Con người này thật là, sao xấu tính vậy, ta mới nói một câu, muộichưa nghe thủng đã định đi rồi.” Mau chóng khôi phục dáng vẻ sinh longhoạt hổ.
Đậu Chiêu bực bội, giật tay áo rồi nói: “Không phải huynh đang tính toán gì đó sao? Muội đứng đây chỉ tổ làm phiền huynh thôi…”
“Đâu có đâu.” Kỷ Vịnh vội đáp, thả tay ra, mời Đậu Chiêu ngồi xuống, “Ta đang muốn tìm muội bàn bạc một chút đấy.”
Đậu Chiêu thấy hắn không sao, làm gì còntâm tình nghe hắn nói nhăng nói cuội: “Có gì để về nhà nói sau, Nhị thái phu nhân mở tiệc mời nữ quyến trong nhà.”
“À!” Kỷ Vịnh gật đầu lia lịa, “Thế muộimau đi đi, đến tối chúng ta bàn sau cũng được.” Trong mấy chuyện này hắn luôn biết chừng mực.
Đậu Chiêu xoay người rời đi.
Từ phía sau hòn non bộ hé ra nửa khuôn mặt của Đậu Minh.
Tối đến, Đậu Chiêu gặp Kỷ Vịnh trong hoa viên. Đèn lồng đỏ chiếu lên mặt Kỷ Vịnh làm hắn trông càng tuấn lãng.
Hắn bấm ngón tay nói:
“Năm nay ta mười sáu tuổi, sang năm thitiến sĩ là mười bảy tuổi, làm Thứ Cát ba năm xong là hai mươi tuổi. Sauđó đến Lục bộ học việc, ba năm sau làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-trong-tu/1040607/chuong-139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.