Lời Đậu Chiêu nói mơ mơ hồ hồ, Trần KhúcThủy không đoán được nàng có dụng ý gì. Lòng tự trọng lại không cho phép ông chưa nghĩ kĩ đã hỏi nàng. Thế là vấn đề này được bỏ qua.
Sau khi tiễn Trần Khúc Thủy, Đậu Chiêuđứng ngẩn ngơ mãi ở ngoài hiên chính phòng. Kiếp trước, vào ngày mùngchín tháng năm năm Thừa Bình thứ mười ba, Tế Ninh hầu đột nhiên ốm rồiqua đời. Sau khi mãn tang Tế Ninh hầu, ngày mười chín tháng tám năm Thừa Bình thứ mười lăm chính là ngày nàng “tình cờ gặp gỡ” Điền thị đến chùa Khai Nguyên cầu siêu cho trượng phu.
Giờ là tháng ba năm Thừa Bình thứ mườiba, nếu không có gì bất ngờ thì hơn một tháng nữa, Tế Ninh hầu sẽ chếtvì bệnh, Ngụy Đình Du phải chịu tang ba năm, hôn sự này đương nhiên sẽbị hoãn lại. Ba năm sau, ai mà biết lúc ấy tình cảnh sẽ ra sao.
Nàng không hề lo lắng.
Mấy ngày sau mưa xuân liên miên. ĐậuChiêu đang bận chăm sóc mấy khóm mẫu đơn thì Trần Khúc Thủy đến báo tin, Tằng Di Phân ốm nặng, vừa mất.
“Cuối cùng đã trống một vị trí trong Nộicác.” Đậu Chiêu mời Trần Khúc Thủy ngồi xuống bên chiếc bàn đá ấm hìnhhoa, tự tay pha một ấm Bích Loa Xuân, cười nói: “Không biết ai sẽ trởthành Thủ Phụ? Vị Thị lang nào sẽ được vào Nội các đây? Mấy hôm nay trên kinh nhất định có người mất ngủ.”
Trần Khúc Thủy nhận chén trà từ tay ĐậuChiêu, phân tích: “Khả năng lớn là Diệp Thế Bồi và Diêu Thời Trung, cóđiều Đới Kiến được Thái giám bỉnh bút Uông Uyên của Tư Lễ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-trong-tu/1040580/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.