Editor: Mây
Người rõ ràng là một người khiến người ta yêu thích, Người không phải là một cái ly vì ta mà trống không.
_______________
Dưới ánh trăng, Vương Cung đội một chiếc mũ len và mặc một chiếc áo khoác rộng rãi màu trắng, em dựa vào lan can, gió thổi đến làm áo em phất phơ, đầu ngón tay em tái nhợt kẹp một điếu thuốc, mặt không đổi sắt, nhìn chăm chú vào nước sông cuồn cuộn thâm trầm, một dãy đèn đường soi rọi xuống thủy triều, sóng nước lấp loáng.
Trên tay tôi cũng cầm một điếu thuốc, khói thuốc không thể ngưng tụ lại vì gió lớn. Em nhìn sông, tôi nhìn em, ai cũng mang một tâm sự riêng, không ai nói ra.
"Một đời này, anh sẽ chăm sóc em." Tôi nói.
Em quay đầu lại nhìn tôi, vừa mở miệng ra là hỏi một đằng, trả lời một nẻo, "Anh đã nghe một câu của Giản Trinh[1] viết chưa?"
[1] Giản Trinh (简祯) tên thật là Giản Mẫn Trinh (简敏媜),là một trong những cây bút nổi tiếng trong làng văn học Đài Loan (theo Baike.baidu)
"Chưa."
Hốc mắt em đỏ hoe, nhưng khóe miệng lại câu lên, "Bà ấy nói, Người rõ ràng là một người khiến người ta yêu thích, Người không phải là một cái ly vì ta mà trống không."[2]
[2] Câu gốc là "你真是一个令人欢喜的人,你的杯子不应该为我而空" trong tác phẩm《四月裂帛》Tháng Tư lụa rạn.
Tôi không đáp lại, đưa tay lau đi nước mắt em, em xoay qua chỗ khác, tiếp tục hút thuốc, tôi lại tiếp tục ngắm nhìn em.
Tôi hít mũi một cái, cụp mắt và rồi không nói gì.
Vì để em trải nghiệm một ngày sống cuộc sống của tôi, tôi dậy thật sớm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-roi/1120484/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.