Hôm nay Vương Cung khó có thể nằm trên giường được nữa, lúc nghỉ trưa, tôi trả lại tiền cho Lý Tường rồi mua hai cái nệm ở cửa hàng bán chăn ga gối nệm, sau khi về nhà thì đặt ở nửa đầu giường, để em có thể dựa vào thoải mái hơn.
Vương Cung đúng là một cậu chàng ngốc nghếch, lúc tôi kê cái nệm lên, em nhìn tôi, lắp bắp hỏi: "Đệm cao như thế, sao anh ngủ được?"
Tôi giả vờ xấu xa, "Anh mà không ngủ được thì anh sẽ tìm em để giải tỏa ham muốn."
Em cười cười, lơ đễnh quay đầu lại, "Em hiện tại như thế này, anh còn có thể xuống tay được, đúng là đói bụng ăn quàng."
Tôi đi qua, nhẹ nhàng nâng cằm em lên, từng câu từng chữ mà nói với em: "Cho dù em có bị hủy dung, thì đối với em anh vẫn có thể cứng lên như thường. Chờ em khỏe lại, chúng ta chiến đấu 500 hiệp cho đã cái nư."
Em vươn tay muốn thoát khỏi cái tay tôi đang để trên cằm em, chế giễu nói: "Vậy anh không đợi được rồi."
Tôi muốn nổi giận, nhưng lại nhìn thấy ánh lệ trong mắt em, thứ chất lỏng hỏng bét lại chực trào ra khỏi hốc mắt tôi, tôi bèn vội vàng quay lại tiếp tục kê nệm và đổi chủ đề trò chuyện.
"Núi Ngư Đường cách đây hơi xa, em có thể đổi núi khác được không?"
"Không, em chỉ muốn leo núi Ngư Đường."
"Tại sao?"
"Lúc em còn nhỏ được ba mẹ dẫn đến núi Ngư Đường, em leo được một nửa rồi cũng không đi tiếp, chỉ ngồi đó đợi lâu ơi là lâu.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-roi/1120483/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.