Ta sững sờ nhìn Triệu Sở Hoài.
Nói ra thì… Đã rất lâu ta không xin chàng tha cho.
Chỉ cảm thấy dù tay đau, nhưng cũng ngộ ra được rất nhiều điều, không oan không uổng.
Sau cơn mưa cuối hè, trời đất trong lành.
Đường mòn đá xanh thoang thoảng hương hoa, gió mát lùa qua thảo đường*.
(*) Nhà của những người ở ẩn.
Cửa sổ mở toang, vài cánh hoa quế bay vào, ung dung rơi trên giá sách, ta kiễng chân phủi đi, rồi nhặt một quyển “Tuyển tập truyện ngụ ngôn” lên.
Tùy ý lật xem, thấy có một tờ được gấp lại, ta tò mò ngồi trên giường nhỏ đọc.
Cố sự đại khái kể về một thư sinh vào kinh thi cử, trên đường đi qua một miếu Quan Âm, bèn muốn vào bái lạy, nào ngờ sau khi vào thì thấy Quan Âm cũng đang quỳ trước tượng đá.
Thư sinh kinh hãi: “Tại sao người lại quỳ lạy chính mình?”
Quan Âm mỉm cười: “Bởi vì ta cũng gặp khó khăn, cầu người không bằng cầu mình.”
Ta lặp lại ý nghĩa của cố sự này, suy nghĩ dần sáng tỏ, tựa như sương mù tan đi, mặt trời ló dạng, chiếu sáng khắp thung lũng.
Cầu người không bằng cầu mình… Thì ra là thế…
Thật ra mẹ nhỏ cũng không sai, chỉ là hoàn cảnh khác nhau tạo ra cách sinh tồn khác nhau mà thôi.
Chờ ta hoàn hồn, phát hiện Triệu Sở Hoài đã đứng ở cửa từ lúc nào.
Một thân áo xanh, mái tóc đen theo bước chân khẽ động, như liễu rủ trong gió.
Thừa dịp ta chưa hoàn hồn, chàng lại lấy thêm mấy quyển trên giá sách, đưa tới trước mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-roi-lan-nhau/5261241/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.