Sắc thu như lửa, chiều tà tan chảy, dát lên mái ngói xám ở tường cao, tựa như gợn sóng lấp lánh trên mặt hồ.
Dạo gần đây, ta ít bị đ.á.n.h hơn, chữ viết cũng thêm phần tinh tế.
Trong mắt Triệu Sở Hoài ánh lên vẻ tán thưởng, thậm chí còn kích động hơn cả ta.
“Không sai, ta biết nàng làm được mà!”
Trong lòng ta chợt dâng lên dòng nước ấm áp, rất vi diệu, rất kỳ lạ, dường như ta đã hiểu được dụng ý ban đầu của chàng.
Lăng la tơ lụa, châu báu trang sức, đều là người khác ban thưởng cho ta, nếu người ngoài kia không muốn, ta cũng chẳng có được.
Nhưng tri thức trong đầu, bản lĩnh đã học, đều là của ta, không ai có thể đoạt lấy.
Triệu Sở Hoài dùng cán quạt gõ nhẹ lên đầu ta, hỏi: “Sao lại ngẩn người rồi?”
Ta ngẩng đầu nhìn chàng: “Tướng công, chàng đối xử với thiếp tốt quá.”
Chàng thoáng ngẩn người, một lát sau, thản nhiên nói: “Ta chỉ muốn để nàng hiểu, giá trị của nữ t.ử không nằm ở dung mạo bên ngoài.”
Nghe vậy, ta chợt nhớ tới một câu đã nghẹn trong lòng bấy lâu, bèn mở miệng: “Tướng công, thiếp cũng muốn chàng hiểu một chuyện.”
Dưới ánh mắt mê mang của Triệu Sở Hoài, ta gằn từng chữ: “Giá trị của nam t.ử cũng không nằm trên giường.”
Vừa dứt lời, không gian xung quanh dường như ngưng đọng, tiếng lá rơi xào xạc, tiếng gió chiều vi vu, tiếng rèm cuốn khe khẽ… đều bỗng chốc tan biến.
Triệu Sở Hoài kinh ngạc nhìn ta, vẻ mặt có chút lúng túng.
Một lát sau, đáy mắt chàng bỗng lóe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-roi-lan-nhau/5261242/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.