Hôm nay, bên ngoài bỗng truyền đến tiếng kêu khóc tê tâm liệt phế, ta ngừng b.út, khóe mắt thoáng nhìn cây thước trên bàn, bèn an tĩnh bất động, tiếp tục luyện chữ.
Sau khi luyện chữ xong, thấy ta rất tò mò chuyện xảy ra bên ngoài, Triệu Sở Hoài nhẹ nhàng mở miệng: “Do chi thứ tư náo loạn, tiểu thiếp không nghe lời, tứ thẩm thẩm đang dạy dỗ mà thôi.”
“Là Ngọc Anh sao?”
“Ừm.”
Ngọc Anh là nha hoàn mới mua, vì tướng mạo kiều diễm, được tứ thúc nạp vào phòng, rất thương yêu nàng ta.
“Xem ra tứ thẩm thẩm đúng là tự chuốc khổ.”
Nghe ta nói như vậy, Triệu Sở Hoài giương mắt nhìn: “Nàng nói vậy nghĩa là sao?”
Ta biết chàng không thích quanh co, vì vậy nói ngắn gọn: “Tứ thẩm thẩm vừa già vừa xấu, Ngọc Anh trẻ tuổi xinh đẹp, là nam t.ử thì ai cũng thích người sau. Sau khi tứ thúc biết được, chẳng phải càng chán ghét tứ thẩm thẩm hơn sao?”
Kết quả nghe xong, Triệu Sở Hoài cười như không cười: “Tứ thẩm thẩm đã tìm người môi giới chuẩn bị bán Ngọc Anh đi, tứ thúc không phản đối gì.”
Thấy ta sững sờ, Triệu Sở Hoài tiếp tục nói: “Giả sử nàng là công chúa của triều đại này, có phò mã gia thế hiển hách, nhưng tướng mạo xấu xí, nàng rất ghét, vì vậy nàng tìm ba nam sủng có vẻ ngoài xuất sắc. Hết lần này tới lần khác có nam sủng hành động phách lối, đối nghịch với phò mã khắp nơi, phò mã tức giận, muốn đuổi nam sủng này ra ngoài, nàng sẽ làm thế nào?”
“Làm thế nào bây giờ, dù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-roi-lan-nhau/5261240/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.