Bởi vì lúc nhỏ ta từng bị tiên sinh đ.á.n.h mấy lần, ấn tượng rất sâu, nên bây giờ vừa thấy thước, bèn theo bản năng rụt cổ.
“Tướng công, chàng mà đ.á.n.h thì thiếp không thể viết chữ được nữa, hay là thiếp nợ trước, sau khi buổi học hôm nay kết thúc, chàng phạt một thể luôn được không?”
Triệu Sở Hoài trầm ngâm một lát, gật đầu, chấp b.út viết chữ “một” lên tờ giấy trắng.
2.
Hai canh giờ sau, trên giấy có một chữ “năm”.
Lòng ta kêu khổ thấu trời, Triệu Sở Hoài lại như có điều suy nghĩ nhìn tên trên tờ giấy, nhẹ giọng lẩm bẩm: “Thẩm Điền Điền… Ai đặt tên này cho nàng?”
“Mẹ nhỏ của thiếp.”
“Khuê danh của nàng là gì?”
“Không có.”
“Chữ “điền” này, ngụ ý bị tường vây khốn bốn phía, chẳng phải giống như một l.ồ.ng giam nhốt nàng lại sao?”
Ta không nhịn được mà uất ức thay mẹ nhỏ: “Đây là tình yêu của mẹ nhỏ dành cho thiếp, người hy vọng thiếp có thể có một mái nhà.”
Triệu Sở Hoài ngẩn người, nhịn không được bật cười: “Ừm, ta hiểu rồi.”
Rồi chấp b.út vẽ từng nét trên giấy, viết: Diên Diên.
“Từ nay về sau lấy tên này làm khuê danh đi, mong rằng một ngày nào đó nàng có thể tự do như chim ch.óc, không phụ thuộc vào bất cứ ai.”
Dù ta không hiểu nửa câu sau của chàng có ý gì, nhưng cảm thấy cũng không tệ lắm, bèn cười gật đầu: “Được.”
Sau đó nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, phát hiện đã chạng vạng tối, ta đang chuẩn bị trở về dùng bữa tối, thì bỗng nhiên bị Triệu Sở Hoài gọi lại.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-roi-lan-nhau/5261239/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.