Ta cau mày, há miệng ra nhưng chẳng biết nói gì, đứng đờ tại chỗ.
Triệu Sở Hoài khẽ thở dài, nhìn sang ta: “Ngoài việc đó ra, nàng còn chuyện gì khác nữa không?”
Ta hơi nhụt chí nói: “Ta muốn dạo hội Lâm Viên, thuận tiện mua thêm hai bộ xiêm y mới.”
“Được.”
Chàng đồng ý rất thoải mái, lập tức phân phó gã sai vặt mang túi bạc tới.
…
Mấy ngày nay bệnh tình của đại phu nhân có chuyển biến tốt đẹp, bà ta gọi ta đến trước mặt, cẩn thận đ.á.n.h giá một phen, vui vẻ nói: “Đúng là một tiểu mỹ nhân xinh đẹp, ây… Chỉ vì bà già như ta, uất ức cho con rồi.”
Đại phu nhân không phải mẹ ruột của Triệu Sở Hoài, mà là vợ kế của Triệu lão gia.
Dưới gối có một trai một gái, con trai tên Triệu Sở Nhuy, mười ba tuổi, con gái tên Triệu Sở Lê, bằng tuổi với ta.
Đại phu nhân sợ ta buồn chán, thường xuyên gọi ta qua nói chuyện phiếm.
Bởi vậy mà Triệu Sở Hoài còn chủ động tìm tới cửa, khuyên ta ít lui tới với đại phu nhân.
Thấy vẻ mặt ta vẫn mê mang, Triệu Sở Hoài không giấu nữa: “Thẩm cô nương, ta không phải con ruột của Khương thị, bà ta lôi kéo nàng như vậy, nàng không cảm thấy chuyện này có gì khác thường sao?”
Vừa dứt lời, ta mới phục hồi tinh thần lại: “Đương nhiên thiếp biết, hiện tại mọi chuyện trong nhà do nhị tiểu thư lo liệu, nhưng sớm muộn gì nàng ta cũng phải xuất giá. Nếu đại phu nhân thật lòng đối đãi với thiếp, sẽ dạy thiếp cách làm chủ gia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-roi-lan-nhau/5261238/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.