“Hai người yêu nhau như vậy, cuối cùng không thể ở cùng một chỗ. Tình cảm sâu đậm, thời gian trôi rồi cũng tựa như mây khói. Kết thúc này thế nào?”
“Rất cảm động.” Từ Viễn nói, “Nhưng vì sao lần nào cũng kết thúc bi kịch?”
Lâm Gia Duệ nằm trên sopha, nhìn trần nhà nói, “Bởi vì phim tôi quay không phải là cổ tích.”
Ngay từ ban đầu đã không có “Hoàng tử và công chúa sống hạnh phúc”.
Từ Viễn đành phải hỏi: “Bộ phim mới bao giờ thì chiếu?”
“Ba ngày sau. Tôi sẽ bảo người đưa vé đến, có xem hay không thì tùy.”
Từ Viễn lập tức nói: “Nhất đinh sẽ đi cổ vũ.”
Lâm Gia Duệ thay đổi tư thế, để cho mình nằm trên sopha thoải mái hơn: “Bác sĩ Từ, ngày đó ở trong bệnh viện, tôi lại mơ thấy giấc mơ kia.”
“Là cơn ác mộng trước kia thường mơ à?”
“Ừ, nhưng lần này cảnh trong mơ không giống, tôi mơ…”
Lâm Gia Duệ tỉ mỉ miêu tả lại cảnh trong mơ, cậu như trước kia chờ đợi hình ảnh quen thuộc xuất hiện trên màn hình, nhưng lại có vị khách không mời xông đến, đấm vào màn hình. Ngay cả máu trên tay người kia chảy cậu cũng nhắc tới, chỉ là không nói gương mặt đó như thế nào.
Từ Viễn liền hỏi: “Người kia là ai?”
Lâm Gia Duệ im lặng trong chốc lát, nâng cổ tay nhìn đồng hồ: “Đến giờ rồi, tôi còn có hẹn người uống trà chiều.”
Từ Viễn bất đắc dĩ: “Lâm tiên sinh, anh không thể lần nào cũng chọn trốn tránh.”
Lâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-mong/2736548/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.