Thời điểm Lâm Gia Duệ tỉnh lại trời vẫn mờ mịt, có chút tia sáng lờ mờ ló ra từ đám mây. Vì đối diện cửa sổ là biển nên có thể nghe tiếng sóng biển xào xạc từ bên ngoài truyền vào.
Lâm Gia Duệ nhớ rõ sau khi rời khỏi nhà chính Lâm gia, vẫn ở căn nhà cao cấp trong nội thành, bốn pbía người xe đi lại như nước, sao lại tới biển?
Cậu tỉnh táo lại, chân trần bước xuống giường, đưa tay kéo màn cửa, bên ngoài cửa sổ sát đất trong suốt là cả vùng biển mênh mông.
Lúc này mặt trời đã nhô lên khỏi mặt nước, ánh sáng chiếu lên mặt biển lấp lánh, tựa như nhiều năm trước, năm đó có không ít giấc mơ bí mật.
Trên giường phát ra tiếng động, có người xuống giường, từ phía sau ôm lấy thắt lưng cậu, ghé vào bên tai thì thầm: “Tiểu Duệ, sao hôm nay dậy sớm thế?”
Lâm Gia Duệ mờ mịt quay đầu.
Cậu thấy gương mặt anh tuấn vô cùng quen thuộc. cậu đã bao lâu rồi chưa gặp người này, chỉ đêm, khi cơn mơ đến, ngẫu nhiên nhớ lại bản thân đã từng cố gắng quên mình yêu một người.
“Chú…”
Lâm Dịch xoa tóc Lâm Gia Duệ, cười: “Em ngủ đến hồ đồ rồi à? Bao lâu rồi không gọi tôi như vậy?”
Vừa nói vừa hạ xuống một nụ hôn.
Lâm Gia Duệ bị hắn đặt trên cửa sổ thủy tinh, cậu nhìn cảnh biển bên ngoài, hỏi: “Đây là đâu?”
Động tác Lâm Dịch dừng một lát, ngửi ngửi nơi cổ cậu, hỏi ngược lại: “Tối qua rốt cuộc em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-mong/2736551/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.