Tiền chuộc là giả.
Điện thoại cũng là giả.
Lúc này, Lâm Gia Duệ còn điều gì mà không rõ nữa đây? Là Lâm Dịch và Lâm Gia Văng thông đồng lừa cậu lái xe ra ngoài hóng gió. Mà người thay cậu đi giao tiền chuộc là ai?
Đầu kia điện thoại im lặng.
Lâm Gia Duệ hỏi lại lần nữa: “Lâm Dịch ở đâu?
Giọng nói thô lỗ vang lên, lần này có chút lắp bắp: “Mày, mày nói cái gì?”
“Không cần lừa tôi. Anh là A Văn? Hay là tóc vàng? Mặt Sẹo đâu?”
“Anh Mặt Sẹo và lão Đại ra ngoài rồi.”
Được, được lắm.
Lâm Gia Duệ thầm hít một hơi, hỏi: “Bọn họ đi đâu? Có phải kho hàng bỏ hoang ngoại ô đúng không?”
Người bên kia điện thoại nhất thời nóng nảy: “Tiểu thiếu gia, cậu ngàn vạn lần không thể đi! Lão Đại nếu biết, sẽ lột da tôi mất!”
“Như thế nào? Rất nguy hiểm?”
“Tiểu thiếu gia, ngài không biết, đại thiếu gia lần này không phải chỉ đơn giản là đánh bạc, cậu ấy còn ngủ với vợ người ta nữa kìa! Đối phương cho dù đã nhận tiền chuộc cũng không dễ dàng bỏ qua đâu. Lão Đại muốn tìm người trung gian giải hòa, không thành, nên mới quyết định tự mình đi cứu người.”
“Tôi đã biết.”
“Tiểu thiếu gia, cậu…”
Lâm Gia Duệ không đợi gã nói xong liền cúp máy, lần nữa nhảy lên xe quặt lái chạy về hướng ngoại ô. Cậu nhớ, sáng nay trước lúc xuất phát, dáng vẻ khi Lâm Dịch mỉm cười với cậu, thì ra khi đó hắn đã lên kế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-mong/2736538/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.