Lâm Gia Duệ giật mình, nhớ lại lúc thấy Lâm Dịch tối qua trước cổng, thần sắc quả thật có chút mệt mỏi. Hôm nay sáng sớm đã đến tìm cậu, thì ra là chưa từng ngủ. Miệng hắn nói thật nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng vì chuyện anh cả bị bắt, bỏ ra không ít tâm sức.
Cậu thấy cằm Lâm Dịch râu lú nhú. Trong lòng khẽ động, cởi áo khoác lên người Lâm Dịch. Không ngờ khi ngón tay cậu sượt qua đầu vai hắn, Lâm Dịch đang ngủ say chợt giật mình, nắm lấy tay cậu.
Lâm Dịch vẫn đang mơ ngủ, lực trên tay không tính mạnh, nhưng Lâm Gia Duệ sợ đánh thức hắn, không dám rút tay mình ra, đành tùy ý hắn nắm.
Xe đi một đường, Lâm Dịch liền ngủ cả đường. Mãi đến khi xe dừng trước cổng Lâm gia, hắn mới nhíu mày, chậm rãi mở mắt.
Tay Lâm Gia Duệ bị hắn nắm hồi lâu, lòng bàn tay hơi nóng, thấy hắn tỉnh, vội rút tay lại.
Lâm Dịch không nói gì, lười biếng dựa vào cửa sổ xe, nhìn cậu cười cười, đưa áo khoác trả cậu: “Bên ngoài gió lớn, mau mặc áo vào đi.”
Lâm Gia Duệ “Ừ” một tiếng, lần nữa mặc áo, xuống xe đi theo Lâm Dịch.
Bọn họ lần này cùng nhau bước vào nhà họ Lâm.
Lâm Dịch ở Lâm gia đương nhiên không được hoan nghênh, cũng may Lâm Gia Duệ hôm trước có đề cập đến việc này, chị hai và anh ba thấy hắn tuy bất mãn nhưng không nói gì, nhiều lắm thì mắng đôi chút trong lòng, bên ngoài vẫn giả vờ như không có chuyện.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-mong/2736537/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.