204
Đồng tử tôi run lên, vội vàng nói: "Thực, thực hành gì chứ! Tớ chẳng hiểu cậu đang nói gì cả, tớ phải về trường đây......" Nói xong tôi định chuồn đi.
Văn Tự lập tức ôm lấy tôi, tôi vùng vẫy mấy lần nhưng tất nhiên chỉ phí công mà thôi, Văn Tự nhanh chóng đặt tôi xuống giường, hai cánh tay chống hai bên người tôi nhốt chặt tôi tại chỗ, phắc, lần này trốn không thoát rồi.
"Nhiên Nhiên, nếu cậu không muốn thì sao lại xem một trăm cách làm tiểu thụ sướng chết vậy?" Văn Tự nhìn tôi với vẻ cực kỳ nghiêm túc.
"......" Chết tiệt, cái hệ thống rác rưởi kia hại chết tôi rồi, giờ tôi đúng là tình ngay lý gian mà.
Do dự một hồi, tôi ngẩng mặt nhìn Văn Tự nói: "Tớ, tớ có xem đâu! Chắc trượt tay bấm nhầm thôi —— Ưm!"
Tôi còn chưa giảo biện xong thì Văn Tự đã đè tôi dưới người mình rồi cúi đầu chặn miệng tôi. Nụ hôn này gấp gáp hơn bình thường rất nhiều, hắn ngậm lưỡi tôi mút nửa ngày cứ như muốn ăn tôi vậy, nhưng tôi cũng đâu phải món gì ngon.
"Nhiên Nhiên, làm đi mà, xin cậu đấy." Văn Tự hôn thật lâu mới buông tha cho miệng tôi, sau đó nằm đè trên người tôi nói bằng giọng khàn khàn.
Miệng tôi bị Văn Tự hôn tê rần, thừa dịp có cơ hội thở chỉ lo hít vào từng hơi.
Thấy tôi không để ý tới hắn, Văn Tự vừa thè lưỡi liếm mặt tôi vừa dịu dàng nói: "Nhiên Nhiên...... cậu đáng yêu lắm, thật muốn ăn sạch cậu."
Phắc!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cup-dien-toi-bi-ban-cung-phong-hon-trom/2507101/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.