191
Trong chăn đột nhiên có thêm một người, so với giấc mơ lúc nãy còn đáng sợ hơn nhiều.
Khi tôi bật điện thoại thì nhân tiện xem giờ luôn, đã hơn hai giờ sáng rồi. Văn Tự giở trò mèo gì đây, hơn nửa đêm không ngủ mà leo lên giường tôi làm gì?!
Thấy sự tình bại lộ, Văn Tự trưng ra bộ mặt đơ kia thì thầm với tôi: "Tớ nói mình đang mộng du thì cậu có tin không?"
Ha ha, tin cậu cái bép.
Tôi vội vã đẩy đầu hắn ra rồi nói nhỏ hơn cả hắn: "Cậu mau leo xuống đi, lỡ làm mọi người thức dậy thì tụi mình xong đời ngay đấy."
"Không muốn, tớ còn chưa sờ đùi cậu mà." Văn Tự bướng bỉnh nói.
Khi hắn nói tới đây, tôi mới phát hiện tấm màn giường vạn năm không xài của mình đã bị hắn kéo kín, rõ ràng là chuẩn bị hết rồi mới đến, hắn thèm khát sờ đùi tôi đến vậy sao?
192
Suy tư ba giây, tôi mềm nhũn nói nhỏ như muỗi kêu: "Vậy cậu sờ mau lên, sờ xong rồi mau xuống đi!"
Giọng Văn Tự lộ ra vẻ hoài nghi: "Thật không?"
"Không tin thì thôi!" Ai thèm chiều hắn chứ.
Văn Tự chẳng chút do dự kéo phăng quần ngủ tôi xuống làm đùi tôi lộ ra trong không khí.
"......"
Hành động này làm tôi choáng váng.
Phắc, ý tôi là sờ qua quần cơ mà!
Tôi vội vã đưa tay kéo quần, ai ngờ Văn Tự ném quần tôi sang một bên rồi nhấc một chân tôi lên, sau đó áp mặt vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cup-dien-toi-bi-ban-cung-phong-hon-trom/2507103/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.