Dorothy lặng lẽ bước đi trong thung lũng mưa lạnh, theo sau là người hầu bất tử của cô.
Con đường phía trước chẳng hề dễ dàng. Mưa phùn dai dẳng, đất trơn và mặt đường lởm chởm đá khiến mỗi bước đi đều nặng nề.
Ánh đèn dầu yếu ớt chỉ đủ soi một khoảng nhỏ giữa màn đêm, khiến việc di chuyển trở nên chật vật.
Khó khăn nhất là khi cô phải leo lên sườn dốc trơn trượt để trở lại con đường xe ngựa chính từ lối mòn lầy lội bên bờ sông.
Mặt dốc quá hiểm trở, Dorothy suýt ngã lăn xuống nhiều lần.
May thay, khi gần kiệt sức, cô trông thấy hai thi thể của những tên cướp từng bị cô đẩy xuống sông.
Nhờ Nhẫn Múa Rối Xác Chết, cô khống chế thêm một thi thể nữa.
Với sự trợ giúp của hai thân xác bị điều khiển, Dorothy cuối cùng cũng trèo lên được con đường chính.
Chính trải nghiệm đó khiến cô nhận ra giới hạn của chiếc nhẫn — nó chỉ có thể điều khiển tối đa hai thi thể cùng lúc.
Khi đã lên đường cái, hành trình trở nên dễ dàng hơn.
Dorothy đi tiếp chừng một giờ, đến khi ánh đèn mờ ảo từ xa dần hiện ra trong màn mưa.
Dù mệt mỏi rã rời, cô cũng khẽ thở phào.
Cuối cùng, cô đã đến được nơi tạm nghỉ — thị trấn Vulcan.
Ở khu ngoại ô, Dorothy giấu hai “người hầu” của mình trong một góc rừng vắng, rồi trùm khăn che đầu để giấu mái tóc bạc nổi bật.
Sau đó, cô mở ô đen và bước vào thị trấn.
Mưa vẫn lất phất, đêm đã khuya. Đường phố gần như vắng bóng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuon-sach-ma-thuat-bi-cam-cua-dorothy/4908226/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.