Dưới thung lũng tối tăm, nơi mưa phùn vẫn rơi lất phất, dòng nước lạnh hòa lẫn với những vệt máu chưa kịp khô.
Dorothy ngồi trên một tảng đá lạnh lẽo, tay cầm chặt bức thư đã hơi nhàu.
Ánh đèn dầu hắt lên gương mặt cô, làm nổi bật hàng lông mày khẽ nhíu lại.
Những dòng chữ trong thư khiến cô không khỏi kinh ngạc.
Người đàn ông cô vừa bắn chết — kẻ dường như là thủ lĩnh của đám cướp — có tên là Edrick, đứng đầu một băng nhóm tội phạm khét tiếng ở thị trấn Vulcan.
Edrick vốn đang tìm cách gia nhập một tổ chức bí ẩn.
Bức thư trên tay cô chính là thư hồi đáp của bọn chúng, trong đó nêu rõ một bài kiểm tra nhập hội:
Hắn phải bắt cóc một cô gái mười ba tuổi, tóc trắng, đúng vào ngày và địa điểm được chỉ định.
Mà cô gái ấy — chính là Dorothy.
Thì ra... bọn cướp không nhằm vào tiền bạc.
Chúng đuổi theo đoàn xe chỉ để bắt cô — một cô bé nhà quê tầm thường.
Nhưng tại sao lại là cô?
Dorothy day trán, cố lục lại ký ức của Dorothy ban đầu, song chẳng tìm thấy điều gì đặc biệt.
Cô bé ấy luôn ngoan ngoãn, chăm chỉ, thông minh và hiền lành.
Không tài sản, không quyền năng, chẳng có dấu ấn hay lời nguyền nào kỳ quái.
Chỉ có mái tóc bạc và đôi mắt đỏ khác người một chút — vậy mà lại khiến một tổ chức thần bí phải ra tay?
Dorothy nghĩ mãi không thông, cuối cùng chỉ đành lắc đầu, dồn tâm trí vào việc phân tích bức thư.
Dù nội dung không nói thẳng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuon-sach-ma-thuat-bi-cam-cua-dorothy/4908225/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.