Buổi sáng ở thị trấn Vulcan nhộn nhịp và ồn ã.
Dorothy đứng bên lề đường, ánh mắt dừng lại trên tấm biển hiệu của một cửa tiệm nhỏ.
Cô trầm ngâm suy nghĩ rất lâu.
“Studio nhiếp ảnh à? À phải rồi... Ở thế giới này, trình độ công nghệ tương đương thời cận đại, nên việc chụp ảnh vẫn cần đến những tiệm chuyên dụng như thế này.”
Dorothy lẩm bẩm.
Trong kiếp trước, chụp ảnh là chuyện quá đỗi bình thường.
Nhưng ở nơi này, chụp một tấm ảnh vẫn là điều xa xỉ — và cô, từ khi sinh ra đến giờ, chưa từng có cơ hội được chụp một bức nào cả.
Giờ đây, khi nhìn vào tấm bảng gỗ cũ kỹ khắc dòng chữ “Studio Nhiếp Ảnh Henry”, ý nghĩ về hai bức thư của Edrick lại lóe lên trong đầu cô — và một kế hoạch bắt đầu hình thành.
Với suy tính ấy, Dorothy bước đến quầy bánh mì đen gần đó, mỉm cười hỏi:
“Chào bác, tiệm nhiếp ảnh bên cạnh mở được lâu chưa? Tay nghề của họ thế nào?”
“À, chỗ ông Henry ấy hả? Cũng phải gần mười năm rồi. Ông ta nổi tiếng lắm — chụp ảnh sắc nét, dáng đẹp, ai có tiền đều tìm đến.”
Người bán hàng đáp với giọng thân thiện.
Dorothy gật đầu, trầm ngâm nói nhỏ:
“Có vẻ mình cũng nên chụp một tấm...”
Rồi cô quay người bước vào trong tiệm.
Ánh sáng bên trong phòng chụp khá mờ.
Sau chiếc bàn dài là một người đàn ông hói đầu, đeo kính dày, đang lúi húi điều chỉnh chiếc máy ảnh khổng lồ giữa đống linh kiện bừa bộn.
Khi Dorothy đẩy cửa bước vào, ông ta liếc nhìn cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuon-sach-ma-thuat-bi-cam-cua-dorothy/4908227/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.