Buổi tối, khi Tiêu Quân trở về đã thì tôi đã ngủ mấtrồi. Đầu giường để đèn ngủ cho anh thấy đường vào phòng. Đang ngủ ngon thì cảmgiác bị người ta lay gọi dậy, tôi nhăn nhó khó chịu mở mắt ra, liền bị thânhình đàn ông cao lớn nằm đè lên, hơi thở quen thuộc trong nháy mắt lại ập đến.
Thét một tiếng ngạc nhiên, đến sức để đẩy anh ra cũngkhông có, tôi miễn cưỡng hỏi, “Làm cái gì thế?”
Anh gặm dáy tai tôi một lúc, sau đó nhẹ nhàng nói:“Buổi chiều, bà gọi điện cho anh.”
Tôi bĩu môi, “Ờ, vậy bà nói gì với anh?”
“Bà nói có người đến đòi Ngôn Tiếu.” Tiêu Quân xoayngười nằm chết dí bên cạnh, cười nói.
“Anh còn cười nữa, em đang bị người ta làm chotức chết đây này. Nếu lần sau cô ta còn dám vác mặt đến đây, em sẽ đánh cho mộttrận.” Thật ra, sau khi đuổi Từ Linh đi hồi chiều, tôi vẫn luôn hối hận, saolúc đó mình không tát cho cô ta một phát rồi hãy đuổi đi nhỉ?
Tiêu Quân vòng tay qua cổ tôi, ôm vào lòng, anh thởdài, nói, « Có một số việc không phải cứ bạo lực là giải quyết được.Hôm nào có dịp hẹn họ đi, để đó anh giải quyết.”
Anh là vậy, gặp chuyện gì cũng ôm đồm hết vào mình,sau đó cắn răng lặng lẽ giải quyết hết. Tuy rằng tôi rất cảm động vì tấm lòngcủa anh, nhưng trong lòng lại có cảm giác đang dần bị anh bài trừ ra khỏi đầu,“Anh có nhiều việc, bận rộn như vậy rồi còn gì » Lần này tôi sẽ không thỏahiệp, tôi sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoi-ta-mua-mot-tang-mot/2508799/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.