Có Chu Tân ở đội cứu hỏa, đúng là phúc khí của bọn họ.
Vì thế, Tống Đàm quyết định đặt toàn bộ đồ mang tới vào phòng bảo vệ là được, gặp mặt thì thôi, thật sự là chịu không nổi.
Lục Xuyên ngồi trong xe nhìn cô mang đồ vào rồi quay ra, không nhịn được bật cười:
“Thật ra anh có kiên nhẫn, có thể nghe được.”
Anh còn lấy ví dụ:
“Tần Vân với Hà Huống uống say, nếu không ngủ lăn ra thì sẽ nói không ngừng, hơn nữa còn bắt người khác phải trả lời.”
Tống Đàm do dự một lát, nhưng mà…
“Không được! Người say rượu lắm lời với anh ta không phải cùng một loại. Lần sau anh ta tới nhà rồi anh hãy tự trải nghiệm đi! Có được bạn gái đúng là ông trời thương xót thật sự…”
Cô vừa nói xong câu này, Chu Tân bên kia vẫn còn liên tục nhắn tin:
“Tôi nói với bạn gái tôi rồi, cô ấy nói không vấn đề gì, nhưng lén bảo tôi là để tôi nói chuyện với hai người trước, nói gần xong rồi hẵng gọi cô ấy được không…”
“Ha ha ha người một nhà tôi cũng không giấu, cô ấy nói đi dạy học mỗi ngày đối mặt với mấy trăm con vịt đã muốn phát điên rồi, bây giờ thật sự không chịu nổi tôi thêm chút nào nữa…”
Tống Đàm: …
Một lát sau, cô bật chế độ không làm phiền, rồi đưa điện thoại cho Lục Xuyên xem:
“Anh thấy chưa, em nói có bạn gái là ông trời thương xót mà.”
Vừa dứt lời, Lục Xuyên nắm lấy tay cô, đưa lên môi khẽ hôn một cái:
“Anh đây cũng là ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/5229829/chuong-1484.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.