Cho tới khi xe đến nơi, trên mặt Lục Xuyên vẫn mang theo nụ cười.
Nụ cười ấy rất chừng mực. Dường như anh muốn nén lại, nhưng lại chẳng nén nổi dù chỉ một chút. Vì thế khóe môi khẽ cong lên, cả khuôn mặt toát ra thứ thần sắc rạng rỡ, rõ ràng đến mức không che giấu được niềm vui trong lòng.
Tống Đàm cũng mím môi cười. Mặc dù không có nụ hôn, cái chạm hay cái ôm, nhưng vẫn cảm thấy đối phương như đang tỏa ra một mùi vị ngọt ngào, càng nhìn càng thấy yêu thích.
Xe vừa dừng lại, cô tháo dây an toàn, lập tức nghiêng người vòng tay qua cổ Lục Xuyên, rồi nhẹ nhàng hôn lên má anh một cái. làn da anh gần như được nuôi dưỡng bởi linh lực, càng thêm mịn màng như ngọc. Giờ đây cảm nhận được hơi ấm nhẹ như lông vũ nơi gò má, trong khoảnh khắc lại bừng lên một tầng ửng đỏ.
“Lục Xuyên, chúng ta là duyên phận đã được định sẵn, đúng không?”
Lục Xuyên nhìn cô. Dưới hàng mi rậm, bóng râm khẽ đổ xuống, ánh mắt mềm mại đến mức dường như sắp chảy thành nước. Anh cũng vòng tay ôm lại cô:
“Ừ.”
…
Khi hai người xuống xe, tin nhắn của Hoắc Tuyết Doanh vừa mới gửi tới:
“Trúc Khê Nhân Gia, lầu hai, phòng Khổng Hầu nhé! Đợi cậu!”
Tống Đàm mỉm cười trả lời. Nhớ lại dáng vẻ hai người từng cùng nhau than phiền đồ ăn ngoài kém chất lượng, tính đi tính lại, cô về đây đã một năm rồi, vậy mà đây lại là cô gái duy nhất có thể gọi là bạn bè.
Lục Xuyên mang đồ xuống,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/5229830/chuong-1485.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.