Việc này trông hoàn toàn không có độ khó, hơn nữa còn rất vui nữa!
Kiều Kiều do dự một chút:
“Chú Trương, vậy có phải giống như tỉa cây con trong vườn rau trên núi, hay tỉa bớt quả trên cây ăn trái không ạ? Đào bớt một phần ra thì những cây còn lại sẽ lớn tốt hơn?”
Chú Trương Vượng bật cười:
“Cũng không đến mức đó đâu, sen nhà mình vốn trồng không dày, đào hay không đào cũng chẳng ảnh hưởng gì. Kiều Kiều, con đang xót phải không?”
Kiều Kiều gật đầu:
“Vâng. Nếu bây giờ không đào, sau này nó sẽ lớn thành củ sen thật to thật to, ăn vào có thể làm được mấy đĩa liền. Thầy Tần nói cái này gọi là vật tận kỳ dụng.”
Vật tận kỳ dụng gì đó, chú Trương Vượng chữ nghĩa không nhiều nên cũng không hiểu sâu. Nhưng chuyện ruộng đồng thì ông lại nhìn rất thoáng, cũng hiểu được ý:
“Dùng hay không dùng gì chứ, con trồng thứ này chẳng phải là để ăn sao? Ăn non hay ăn già thì cũng chẳng khác nhau mấy.”
“Chỉ cần không lãng phí là được, với lại, con thấy ngó sen này nhỏ quá, đào lên thì xót, chứ thật ra cái c.uống lá sen non này, chỉ cần con chịu khó, lột vỏ ra là có thể làm món ăn, cho heo ăn cũng được.”
“Còn cả cái lá sen đang c.uộn này nữa, lúc còn non có thể thái nhỏ mang về xào trứng… con xem, như vậy chẳng phải cũng rất ổn sao?”
Lời thì mộc mạc, nhưng như vậy chẳng phải cũng là một cách vật tận kỳ dụng hay sao? Kiều Kiều há miệng, một lúc sau lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/5229828/chuong-1483.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.