Dương Chính Tâm lưu luyến nhìn Kiều Kiều điều chỉnh lại ống kính.
Nhưng chỉ chớp mắt sau cậu ta lại hứng thú hẳn lên:
“Trần Trì, cậu biết ngó sen là gì không?”
Trần Trì mờ mịt lắc đầu. Cậu ta lớn chừng này rồi mà thậm chí còn chưa từng tận mắt nhìn thấy hoa sen, vì trong làng vốn không có đầm sen.
c.uối cùng vẫn phải hỏi người lớn tuổi, nhiều kinh nghiệm hơn là chú Trương Vượng.
Một năm nay công việc ổn định, bữa ăn cũng ổn định, chú Trương Vượng tuy vẫn còn đi cà nhắc, nhưng sắc mặt đã khác hẳn trước kia, ngày nào ở bãi sông cũng vui vẻ hớn hở.
Lúc này thấy Kiều Kiều tới hỏi, ông cũng không nói nhiều, chỉ tiện tay mặc vào chiếc quần yếm cao su:
“Đi thôi, nói suông thì hiểu được cái gì, để ta dẫn mấy đứa đi làm!”
Bộ đồ đào ngó sen này là chuẩn bị từ đợt vét ao năm ngoái, dây cao su cao cao kéo lên quá thắt lưng, đảm bảo bước xuống nước cũng không lọt vào dù chỉ một giọt.
Lúc này, Kiều Kiều và Dương Chính Tâm còn lóng ngóng mặc vào, cảm giác mới mẻ vô cùng. Quay đầu thấy trên tường còn treo một bộ nữa, cậu liền gọi to:
“Trần Trì! Cùng đi đi! Thu thập nguyên liệu cũng là công việc đó!”
Mãi tới lúc này, màn hình bình luận đầy rẫy chữ [Tiểu Dương lắm mồm] mới dần dần lắng xuống.
Nhưng trong lúc lắng xuống, vẫn có người hoàn toàn bỏ qua phong cảnh tuyệt đẹp của bãi sông, trực tiếp đ.á.n.h thẳng vào vấn đề trọng tâm:
[Vậy là Tiểu Dương lắm mồm không chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/5229827/chuong-1482.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.