Vì vậy, trước khi xuất phát, Lục Xuyên lại lên lầu chỉnh lý một lượt ghi chú. Việc này khiến Tống Đàm có chút tò mò:
“Những thứ Dương Chính Tâm nói về kiểm soát đường, giảm mỡ rồi còn chống lão hóa này nọ… anh viết văn có dùng tới không?”
Lục Xuyên nghĩ một lát:
“Có thể là không dùng tới. Nhưng đây là thói quen của anh rồi—”
Anh hơi nghiêng người cho Tống Đàm xem màn hình máy tính. Trên đó là vô số tài liệu chi chít, từ [Giải thích chi tiết các chiêu thức có thể dùng của Bát Cực Quyền], đến [Tổ hợp chiêu đối chiến giữa d.a.o dã chiến và trảo đao], rồi [Phong cách ‘lão tiền’ trong marketing và tư duy tiếp thị], cùng với bản mới nhất [Ảnh hưởng của thực phẩm tự nhiên và đồ chế biến sẵn đối với cơ thể con người. Chờ bổ sung]…
“Hiện tại đại khái có hơn một nghìn tài liệu. Có cái đã được tổng hợp, có cái kiến thức đã bị tri thức mới thay thế và đào thải… làm một bản ghi chú giúp anh lưu lại ấn tượng đại khái, sau này cần dùng thì tra cứu cũng tiện.”
Anh nhìn ánh mắt kinh ngạc của Tống Đàm, khựng lại một chút, trong lòng cũng tự nhiên dâng lên một cảm giác tự hào nho nhỏ:
“Thói quen cá nhân thôi. Dù cho thành công của một người có bị người ta coi là con heo đứng trúng đầu gió, thì trước hết… con heo đó cũng phải đứng được trên đầu gió đã.”
Nói xong liền gập màn hình lại, lại mỉm cười:
“Thật ra phần nhiều là do bản thân anh có hứng thú. Có khi một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/5229826/chuong-1481.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.