Mọi người còn chưa kịp tiêu hóa hết nội dung lời mắng kia, đã bị hướng suy nghĩ khác kéo đi.
Bà Chu… hóa ra lại có tinh thần chính nghĩa như thế à? Ngay cả Tống Đàm cũng phải ngẩn người.
Đây là bà Chu đó nha!
Người mà ngay cả ăn cắp một cây cải cũng còn cãi ngược là tại người ta trồng không ngon ấy!
Giờ lại vì bênh vực ông Lý mà dám liều đầu độc người ta…
Chuyện này… chẳng lẽ là tình yêu sao?!
Ngô Lan thì sững sờ hơn nữa…
Thật lòng mà nói, với hiểu biết của bà về bà Chu, cái lý do “rảnh quá nên chán, muốn đầu độc cho vui để chọc tức người ta một phen” còn hợp tính cách bà ta hơn là “vì ông Lý mà bênh vực bất bình” ấy chứ!
Ngay cả mấy anh cảnh sát cũng ngơ ngác.
Họ từng đến xử lý mấy vụ cãi vã của bà ta. Hồi đó, chỉ cần có ông già nào đi ngang trước cửa nhà bà ta, bà ta liền bảo người ta để ý mình, cố tình đi qua để “tán tỉnh”…
Giờ lại hóa ra là... tình già dưới hoàng hôn?
Bà Chu vẫn vùng vẫy trong xe, c.h.ử.i rủa không ngừng.
Còn Tống Đàm thì bình tĩnh hơn hẳn, thong thả bước tới:
“Bà nói kỹ hơn xem nào?”
“Đúng rồi!” Ngô Lan cũng chớp mắt phản ứng lại: “Không thể nào bịa trắng trợn thế được chứ! Ai chiếm nhà, ai chiếm đất của ai? Chúng tôi làm ăn đường đường chính chính, tiền trả sòng phẳng, thế mà không gọi là tiền hả?!”
Mấy anh cảnh sát cũng chẳng ngăn, mắt mở to ra hóng.
Tống Tam Thành lập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/5229814/chuong-1469.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.