Ngược lại, bí thư Tiểu Chúc đã hiểu ra.
Hóa ra không phải chuyện tình yêu nông thôn quái đản gì, cũng chẳng phải bà lão Chu đột nhiên “trời giáng chính nghĩa”, mà đơn giản là nhắm trúng con bò vàng của lão Lý!
Nhưng mặc kệ nguyên do là gì, sắc mặt của cô ta cũng không thể nào khá lên được. Bởi vì trong làng xảy ra chuyện đầu độc lớn như vậy, một năm nay của cô coi như làm không công.
Tống Đàm cũng không khỏi đồng cảm nhìn cô ta một cái, bí thư Tiểu Chúc ở trong thôn đúng là không hề rảnh rỗi chút nào, không phải chạy lên trên xin cái này cái kia, thì cũng là giúp làng nghĩ đủ mọi cách tăng thu nhập, các loại tranh chấp trong gia đình cô ta đều xử lý gọn gàng rõ ràng, dạo gần đây mỗi ngày chạy lên trấn ba lượt, chỉ vì muốn khách sạn trên trấn được thu xếp tươm tất hơn, để đoàn làm phim có thể ở lại lâu thêm vài ngày…
Hay thật!
Bên này còn đang nghiên cứu từng cái bình nước nóng, bên kia nhà họ Tống đã gọi điện nói có người đầu độc!
Nếu không phải bí thư Tiểu Chúc đã được rèn luyện lâu năm, lúc này trong lòng cô ta đã muốn vác b.o.m nổ tung rồi!
Ngược lại, ông lão Lý không biết mấy khúc mắc lòng vòng đó, chỉ nhìn bà lão Chu mặt đầy chính đáng nhưng ánh mắt tràn ngập oán hận mà kinh ngạc nói:
“Bò của tôi, dựa vào cái gì phải cho bà?”
“Ai thèm lén nhìn bà! Ruộng hai nhà chúng ta sát nhau, tôi đi trên bờ ruộng, cách cửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/5229815/chuong-1470.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.