Nói cũng lạ, rõ ràng vừa rồi bà Chu còn la hét ầm ĩ, làm loạn đến trời long đất lở, thế mà giờ đây lại ngồi rũ rượi trong phòng, im lặng không nói một lời, trên mặt cũng chẳng còn chút biểu cảm nào.
Chiếc áo khoác đang kéo dở cứ thế mở phanh, lộ ra bên trong là lớp áo hoa, bà ta cũng không có ý định kéo lại.
Mọi người nhìn nhau, đều nghẹn lời: giỏi thật, đúng là đang tiết kiệm sức để chờ cảnh sát đến rồi lại nổi loạn đây mà!
Chu Mao Trụ ngồi xổm ngoài hành lang, mặt không chút cảm xúc. Cô gái “tự ôn thi” nhìn ông ta hết lần này đến lần khác, c.uối cùng không nỡ, dù sao ông chú này ngày nào cũng chăm chỉ sao trà, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Cô ta nhỏ giọng khuyên:
“Chú, nói với họ hàng một tiếng đi. Dù bà có phải ngồi tù thật, cũng chưa chắc ảnh hưởng gì đến tương lai của bọn trẻ đâu… Giờ tuyển công chức chỉ xét cha mẹ trực hệ thôi.”
Chu Mao Trụ lau mặt, khàn giọng:
“Cô à, tôi không hiểu lắm cái vụ thi công chức này, nhưng tôi nghe nói cạnh tranh dữ lắm, thi đỗ rồi còn phải công khai danh sách cho người ta xem, rồi khám sức khỏe nữa, cô nói xem, cùng điểm như nhau, nhà người ta trong sạch ngay ngắn, còn nhà mình dính một vụ như thế, có khi chỉ vì vậy mà bị loại, phải không?”
Cô gái “tự ôn thi” ngẩn ra, không biết trả lời thế nào.
Trong thời gian công khai kết quả, nếu có ai khiếu nại, tố cáo, thì kết quả sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/5229813/chuong-1468.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.