Thời gian này, mỗi ngày Minh Hoàng đều sang nhà ông bà Hưng, lên phòng Thụy Khanh ngồi bất động trên giường, nhìn các bức ảnh chân dung của cô được treo trên tường. Trong đầu anh hiện ra vô số kỷ niệm vui vẻ, hạnh phúc giữa hai đứa. Giờ thì anh hiểu những khoảnh khắc đẹp đẽ khi hai người ở dưới tỉnh xa, nơi cô thực tập ngày đó quý giá biết bao nhiêu.
Chị Tâm ngày nào cũng thấy Minh Hoàng ngồi rất lâu trong phòng Thụy Khanh, sự si tình của anh khiến chị cảm động. Mỗi lần anh đến, chị đều mở rộng cổng, mặc anh tự do lên phòng cô. Một tối muộn thấy anh ngồi thật lâu trong phòng mà chưa ra, chị bèn làm nước mang lên cho anh.
"Cám ơn chị!"
Tay anh lúc này đang cầm khung hình Thụy Khanh chụp trong ngày tốt nghiệp. Thời điểm đó bọn anh đã nói chia tay, vì không tương tác với nhau nên anh không biết ngày tốt nghiệp của cô, không hoa, không một lời chúc mừng. Nghĩ đến chuyện cũ khiến mắt anh cay cay. Anh cố lắc đầu xua tan ý nghĩ về ngày cũ, sợ mình quá ủy mị.
Chị Tâm biết Minh Hoàng đang xúc động nên thức thời giữ im lặng. Chị định bước ra khỏi phòng để lại không gian riêng cho anh nhớ về người cũ. Thế nhưng còn chưa kịp quay bước, thì Minh Hoàng đã níu chân chị:
"Chị ơi, trước ngày Thụy Khanh bỏ đi, cô ấy có nói hay thể hiện gì đặc biệt không chị?"
Chị Tâm nhíu mày cố mường tượng lại: "Tôi nhớ trước đó vài ngày, khi tôi dọn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-lien-hon-sai-lam/2691786/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.