Một ngày đẹp trời, cô bé lính mới lại lướt facebook nhìn ngó lung tung. Ở trên đó nhóm bạn cô đang truyền nhau đường link bài báo viết về mấy trẻ em người dân tộc đi học. Những học sinh này rất nghèo, nhà ở vùng sâu cách xa thành phố. Để đến trường tìm kiếm con chữ, các em phải băng rừng vượt suối.
Nhưng cuộc sống đói nghèo, cha mẹ phải làm rẫy mưu sinh, bụng còn không đủ no nên sẽ đến lớp bữa đực bữa cái. Thầy cô giáo thường phải vào tận nhà năn nỉ phụ huynh cho con em đến trường.
Những người tình nguyện thương hoàn cảnh của các bé, kêu gọi đóng góp trên các trang mạng xã hội. Họ tạo ra chương trình nuôi em vùng cao đi học. Mạnh thường quân có thể chọn bé mình thích nuôi, góp tiền cho bữa ăn của bé, để bé đủ năng lượng đến trường.
Nhân viên mới vào này lướt mạng một lúc lại lướt ra bài báo mới gần đây của một phóng viên nào đó, viết về cuộc sống của các trẻ em dân tộc H'mông thuộc huyện Liêng Srônh, nằm lọt thỏm giữa rừng núi sâu. Bài viết ca ngợi những thầy cô giáo đã dành hết tâm huyết cho nghề gõ đầu trẻ, tận tụy truyền dạy đàn em thân yêu.
Lớp học vô cùng giản đơn, không bục giảng cũng chẳng hình thức cầu kỳ. Giữa nơi hoang sơ này, các thầy cô giáo muốn trụ được, ngoài lòng đam mê với nghề còn phải có sự kiên nhẫn mà không phải người thường nào cũng có được. Dạy học ở đây phải chấp nhận bị tụt hậu.
Học trò không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-lien-hon-sai-lam/2691785/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.