Sự nhường nhịn đã trở thành bản năng của Thụy Khanh và rồi các năm học cuối cấp, em gái nổi trội hơn bé. Các thầy cô bắt đầu chú ý em, trong mắt các thầy cô thì em dù sức khỏe yếu nhưng rất chịu học. Các thầy cô thương xót và dành nhiều hảo cảm cho em. Sau đó có những bài tập về nhà, dù nét chữ giống nhau nhưng các thầy cô không truy cứu nữa. Một khi cảm tình đã có, thì sẽ một mắt nhắm một mắt mở.
Năm Thụy Khanh vào trung học sơ sở, lúc này đã lớn. Chuyện học không giống như tiểu học. Mỗi người phải tự thân vận động, phải dựa vào lực thực của chính mình. Cho nên không tránh khỏi những lúc Thụy Khanh bộc lộ sức học trội hơn em.
Thầy cô khó hiểu ở chỗ mỗi lần kiểm tra điểm số Thụy Khanh lại thấp hơn em gái. Nhưng nếu gọi lên bảng trả bài trực tiếp thì điểm lại rất cao. Giáo viên cho là Thụy Khanh có thể lo ra, hoặc không tập trung nên bài làm không được tốt lắm.
Còn em gái thì ngược lại, thường vắng mặt một vài buổi do sức khỏe không ổn, nhưng học lực giỏi nên bài kiểm tra rất tốt. Trong mắt các thầy cô thì em gái rất có nghị lực và chịu khó học tập.
Vì có cảm tình đặc biệt nên các thầy cô đã bỏ qua vấn đề chữ viết. Thụy Khanh luôn đề tên Trúc Khanh lên bài làm của mình và ngược lại. Mẹ đã nói phải nhường em trong mọi hoàn cảnh mà.
Có một chiều, Thụy Khanh vừa vào cửa đã nhào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-lien-hon-sai-lam/2691787/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.